Chùa Châu Long


Ngày mồng 1 âm lịch. Chùa Châu Long. Phố Trấn Vũ (Đường ven hồ Trúc Bạch). Trong nhà, phật tử xì xụp khấn khứa. Ngoài sân, đậu phụ lăng xăng chơi đùa.
Nói cho vui thế thôi. Đi lễ chùa ngày mồng 1 và rằm âm lịch là thói quen rất hay của nhiều người dân Hà Nội. Đây chỉ là một ngôi chùa nhỏ, ít người biết và cảnh quan cũng không lấy gì làm đẹp. Lang thang trên phố này tự nhiên thấy một bức tường to uỳnh lòi ra đường. Đất chùa không ai dám động đến cũng phải. Đàn ông hiếm có người nào vào chùa tụng kinh trừ mấy ông sư. Người tham gia vào những buổi tụng kinh toàn phụ nữ (mà cũng chẳng có phụ nữ trẻ). Lạ thế. Có ai lý giải được điều này không nhỉ.


Có lẽ có mấy lý do như sau:
1. Người trẻ có ít thời gian rỗi hơn người già, mà việc khấn khứa chùa chiền chiếm rất nhiều thời gian.
2. Người trẻ vì trẻ nên vẫn còn hung hăng, chưa nếm hết mùi đời, tin vào sức mạnh bản thân hơn là sức mạnh của tôn giáo, tín ngưỡng.
3. Phụ nữ nói chung dễ tin người hơn đàn ông
Lý giải kiểu này nghe chừng không ổn lắm. Chắc là nói cho vui thôi chứ cái lý do của việc vì sao người ta đến với tôn giáo để tìm sức mạnh tinh thần vẫn là đề tài tốn nhiều giấy mực của giới làm khoa học. Theo mình nghĩ thì phụ nữ có ít thứ để nghiện hơn đàn ông nên về già, họ dồn đam mê của mình vào tôn giáo như một sự giải thoát. Cái này phải người già mới chiêm nghiệm được chứ trẻ như chúng ta thì hơi khó.
hic, e cung vua di chup vai tam o Ho Con Rua (tphcm)
bi gio lam sao post len nhi
Hay lắm. Đã gửi thông tin cho bạn. Đưa bài lên sớm nhé.